Liễu Xích Thành giơ hai tay, dùng sức xoa mặt, tức giận ngút trời, mặc dù hắn đã đoạn tuyệt với đại sư huynh, không còn chút tình cảm nào, nhưng sâu trong nội tâm, đối với vị Bạch Đế Thành thành chủ kia, hắn vẫn luôn kính trọng, đó là một loại ngưỡng mộ và sùng bái rất thuần túy, cho nên hắn do dự không biết có nên ra tay, một chưởng đánh tan chút tàn hồn thần ý cuối cùng còn lưu lại nhân gian của tên này hay không.
Nếu vị Lưu Ly các chủ trước mắt đã không tin, Tề Tĩnh Xuân cũng không nói gì thêm.




